【#1】Bí Ẩn Về Con Chó Lúc Nửa Đêm

Christopher John Francis 15 tuổi 3 tháng 2 ngày, nhân vật chính cuộc điều tra về cái chết bí ẩn của con chó hàng xóm lúc “7 phút sau nửa đêm”. Câu chuyện mở ra khi cậu dần khán phá những bí mật khủng khiếp đằng sau …

Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm ( The curious incident of the Dog in the night-time) là tác phẩm đoạt giải Whitbread Book năm 2003 và giải thưởng cho tác phẩm đầu tay của Commonwealth Writers. Cuốn sách được viết bởi Mark Haddon, nhà văn đã minh họa cho nhiều sách thiếu nhi và kịch truyền hình. Ông cũng từng làm việc với những người bị chứng tự kỷ.

Câu chuyện được kể dưới góc nhìn của một cậu bé 15 tuổi bị “khủng hoảng hành vi”. Tuy nhiên theo lời tác giả “Đây là cuốn sách đầu tiên mà ông viết có chủ ý cho một đối tượng người lớn” (en.wikipedia.org). Truyện đề cập đến yêu thương, hôn nhân và những lo lắng, bối rồi, khó khăn mà cặp vợ chồng phải đối mặt và những đứa trẻ họ sinh ra.

Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm cần bạn đọc chỉ số IQ nhất định, thêm chút kiên nhẫn, ham mê khoa học, toán học để không cảm thấy rối rắm và khó hiểu. Vì câu chuyện được kể dưới lăng kính của một cậu bé ” thuộc tất cả những nguyên số cho tới 7057, biết tên tất cả các nước cùng thủ đô của chúng và giết thời gian bằng cách giải phương trình bậc hai không cần giấy bút “.

Một câu chuyện đáng sợ

Câu chuyện bắt đầu từ cái chết của con chó nhà hàng xóm: ” Con chó nằm giữa bãi cỏ trước nhà bà Shears. Mắt nó nhắm. Trông như nó đang chạy nghiêng một bên, kiểu như mấy con chó chạy khi chúng tưởng mình đang đuổi theo một con mèo lúc nằm mơ. Nhưng con chó không chạy hay đang ngủ. con chó đã chết. Một cái bồ cào cắm vào mình nó. Răng cái bồ cào chắc phải đâm xuyên qua con chó và ghim vào đất vì cái chĩa không đổ xuống.” Cái chết còn đáng sợ hơn qua cái nhìn điềm tĩnh của một cậu bé, giọng kể chậm rãi, không chút hoảng hốt làm không khí xung quanh đáng sợ hơn.

Cậu bé ấy có một người gần gũi nhất là cha, người nấu ăn cho cậu, giặt quần áo cho cậu, cha chăm sóc khi cậu ốm đau, cha lo phát sốt mỗi khi cậu lang thang bên ngoài vào ban đêm, cha đến trường mỗi lần cậu đánh nhau … và quan trọng hơn hết, cha hiểu tất cả những vấn đề của Christopher. Một người quan trọng và thân thiết đến nhường ấy bỗng một ngày lại trở thành một người rất đáng sợ đối với Christopher, cậu sợ phải sống bên cạnh cha, cậu trốn khỏi nhà vì sợ cha sẽ giết mình.

Một bản nhạc lãng mạn biến thành tang thương sẽ đáng sợ hơn nhiều so với bản nhạc mà bản thân nó vốn đã đáng sợ. Tình cảnh của Christopher và cha vì một biến cố cũng đã trở nên như thế. Christopher là đứa trẻ tự kỷ, câu chuyện được kể dưới góc nhìn của một đứa trẻ “không được bình thường” thực sự khó hiểu và có một chút dông dài với người bình thường.

Tuy nhiên, chính sự khác biệt đó làm câu chuyện trở nên đáng sợ khi độc giả đứng ở góc nhìn tâm trí cậu khi tất cả mọi điều xảy ra. Trong hành trình bỏ chạy của mình Christopher đã có lúc phải chịu cảm giác đáng sợ tới mức “nghe máu trong tai mình và tim mình chảy rất nhanh, và một cơn đau như có người đập nổ một quả bóng thật lớn trong ngực”.

Nhưng Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm cũng là câu chuyện không kém phần hài hước

Tại sao lại có những yếu tố đáng sợ và hài hước trong cùng tác phẩm? Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm có đầy đủ cả hai thái cực đối nghịch đó.

Sự hài hước ở đây hoàn toàn không đến từ sự sắp đặt cố ý mà vô tình có được từ cái nhìn ngây ngô và hay liên tưởng của một đứa trẻ. Sự hài hước cũng không đến từ những tình huống thật sự vui vẻ, mà thậm chí còn là ở trường hợp trở nên đau đớn, phẫn uất: Khi Christopher nói với mẹ về một lời nói dối khủng khiếp của cha, mẹ đã rất tức giận, rên lên và Christopher đã miêu tả bà thế này: “Rồi bà rên lên một tiếng lớn như con thú trong chương trình thiên nhiên trên truyền hình.”. Hay khi cha muốn làm lành với Christopher và hành động của cha trong mắt cậu bé: “Rồi ông đến gần tôi hơn và ông quỳ xuống như khi ta làm với con chó để cho thấy bạn không phải là kẻ gây hấn …”

Những tình tiết đau đớn

Mark Haddon đã tạo nên hình ảnh bậc phụ huynh của Christopher là 2 cá thể khó nhận sự đồng cảm, đặc biệt là người mẹ, nhưng lại khiến độc giả có thể hiểu và thông cảm cho họ. Hai con người bị đẩy vào thế đường cùng, họ đã có những hành động thuộc về bản năng. Họ chấp nhận những lựa chọn sai lầm miễn là nó giúp họ vượt qua những đau đớn dằng xé.

Nhưng những thứ con người phải chạy trốn là những thứ họ không thể quên và chưa bao giờ đặt xuống được.

Một người cha rất mực yêu thương con cái. Ông bình tĩnh, kiên nhẫn nhưng vì quá khứ đã từng để sự tức giận và lòng tự trọng chi phối để rồi đi đến quyết định làm tổn thương người ông yêu thương nhất. Giọt nước mắt của người cha mỗi khi ông cố gắng hàn gắn với Christopher khiến người đọc không khỏi đau lòng. Ở đó còn có một người mẹ đáng trách, nhưng sự lựa chọn với áp lực mà môt người nóng nảy và thiếu kiên nhẫn như bà cũng có thể chấp nhận được.

Tác phẩm đưa cho độc giả sự thật: “Sống trên đời khó lắm […]. Lúc nào cũng phải nói sự thật thì khó vô vàn”. Người lớn luôn dạy trẻ con những điều phải. Nhưng trớ trêu thay, người lớn là những người phá vỡ chính những điều mình đã dạy nhiều nhất. Đôi khi bi kịch xảy ra từ những việc đó.

Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm còn ẩn chứa trong đó những tổn thương rất lớn mà một đứa trẻ có thể gặp phải từ những mâu thuẫn của bố mẹ, từ việc mất niềm tin với những người luôn dạy chúng nói sự thật nhưng lại nói dối chúng. Những mong muốn được trở thành một người không khác biệt trong một giấc mơ rất tiêu cực, nhưng lại là một giấc mơ đẹp đối với Christopher.

Cậu bé mơ một ngày tất cả loài người trên trái đất bị nhiễm virus và gần như chết hết. Những người tồn tại còn lại là những người giống như cậu, cậu có thể tự do làm mọi điều mà không khiến ai hay chính cậu phiền lòng.

Kết

Ba con người với ba vấn đề riêng của mình. Nhưng lại đều bị tác động lẫn nhau. Họ không thể hiểu nhau. Hoặc có hiểu cũng không thể tha thứ. Trong một bức thư gửi con trai, mẹ của Christopher đã nói: “Có lẽ nếu sự việc khác đi, có lẽ nếu con khác đi thì chắc mẹ đã tốt hơn”- Nhưng rất tiếc, cuộc sống là vậy, có những điều diễn ra, chúng ta chỉ có cách duy nhất là chấp nhận. Chấp nhận và tìm cách sống chung với nó. Và 3 con người đó đang tiến dần từng bước tới con đường còn nhiều khó khăn đó. Nhưng ít ra thì họ cũng đang bắt đầu cùng nhau.

Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm là một tác phẩm không dễ đọc. Nhưng nó sẽ là một tác phẩm tuyệt vời với những độc giả hiểu được. Nó sẽ khiến người ta thấy đáng sợ, đau đớn và cười cùng một lúc.

【#2】Phòng Sách Lúc Nửa Đêm

Lâm bác sĩ xuống xe, vừa lúc Chu Trạch cũng đã tới, hai người có vẻ rất ăn ý, cũng không nói chuyện với nhau, lặng lẽ đi về trung tâm thương mại.

Trung tâm nay đã “chết” từ lâu, ngoại trừ tiệm sách của Chu Trạch và tiệm mì của Hứa Thanh Lãng, thì còn có rạp chiếu phim cùng với cửa hàng tự chọn.

Đường nhiên, tác động tình hình chung, trên thực tế, nhà hát cũng làm ăn thua lỗ, không có nhiều người đi xem phim trong tuần cũng như cuối tuần nên việc mua vé cũng khá dễ dàng.

Tuy nhiên, trong dịp lễ tết, hầu hết mọi người điều có một kỳ nghỉ, nên việc mà một gia đình đi xem phim cùng nhau cũng rất phổ biến đây cũng là một sự phổ biến đặc biệt đối với rạp chiếu phim đã bị bỏ hoang sắp đóng cửa.

Tuy nhiên, sự náo nhiệt này dưới góc nhìn của Chu Trạch thì nó giống như một loại ánh sáng kích thích.

Tình trạng vô vọng, việc trung tâm đóng cửa cũng là chuyện bình thường.

Chu Trạch đi mua vé xem phim, mua thêm một phần cho cặp vợ chồng, anh xem đồng hồ, và cùng với bác sĩ Lâm vào rạp chiếu phim.

Do anh tới muộn một chút, nên Chu Trạch mua vé xem phim buổi gần nhất, nên cũng không còn chổ ngồi tốt, Chu Trạch cùng Lâm bác sĩ chỉ ngồi ở hàng thứ nhất.

Không phải không thể mua trễ, mà do ở đâu không có chỗ nào để dạo trong lúc chờ đợi, hơn nữa bộ “Thám tử đường phố 2” là một bộ phim 2D, nên ngồi hàng ghế đầu cũng không có việc gì khó.

Trên đường đi bác sĩ Lâm không nói nhiều lời, cô chỉ im lặng và ngồi bên cạnh của Chu Trạch, nhẹ nhàng chéo hay chân, và ngẩng đầu nhìn màn hình.

Chu Trạch đem bỏng ngô đưa cho Vãn Thu, nhưng cô khoát khoát tay, ý bảo mình không ăn.

Chu Trạch thở dài, đối với hắn kiếp trước việc theo đuổi cô gái đã khó, vậy mà kiếp này dựa vào thân xác của Từ Lạc nên nó càng khó khăn hơn.

Hiệu ứng của bộ phim không tệ, Chu Trạch thỉnh thoảng cười, còn Lâm Vãn Thu thì cười nhiều hơn, nhưng không phải cười thành tiếng, mà cười rất tinh tế và rất đẹp.

Nhưng đối với chu Trạch mà nói, thì bộ phim dường như bầu không khí không như anh suy nghĩ, mọi thứ không đồng bộ với nhau.

Có chút buồn tẻ và cảm thấy nó hơi thiếu muối.

Bộ phim kết thúc, Chu Trạch và bác sĩ lâm đi cạnh nhau, không quá muộn chỉ mới 7:00 tối, rạp chiếu phim vừa đóng thì bên ngoài những khu vực khác của trung tâm cũng đã tối ôm,

Bác sĩ Lâm trầm mặc, cùng đi theo anh.

Chu Trạch muốn nói một điều gì đó, nhưng anh không biết mình sẽ nói những gì.

Ngày hôm qua, chính anh là người muốn chấm dứt mọi thứ, nhưng hôm nay chính anh lại là người chủ động, không biết mọi người có xem anh bị bệnh tâm thần không?

“Đi đến tiệm sách…”

“Hãy đi đến tiệm sách ngồi chút…”

Hai người tựa như đang cố gắng xóa bỏ đi xiềng xích, và chọn một hướng đi.

Trở lại tiệm sạch, Chu Trạch phát hiện tiệm mì đã đóng cửa, tấm mảnh vải cửa sổ cũng đã bị kéo xuống, cũng không biết Hứa Thanh Lãng có ở bên trong hay không.

Lâm bác sĩ chọn một quyển tạp chí và đến ngồi phía sau quầy, Chu Trạch cũng cầm một quyển sách, ngồi bên cạnh, lật tùy ý.

Hai chén trà nóng cũng được đặt trên bàn, làn khói bay lững lờ.

Chu Trạch đột nhiên cảm thấy mình không thể nào chê bai Từ Lạc được, bởi vì anh phát hiện buổi hẹn hò lần đầu của anh giống như chuyện văn xuôi và nghệ thuật như Tương Kính Như Tân cũng thấy rất lạ!

Hiếm thấy mình cũng nên ban cho mình một phần thưởng!

“Hiện tại, sao không đóng cửa?” Bác sĩ Lâm hỏi, ý của cô muốn nói, dù sao cũng tối rồi, tại sao anh không chịu đóng cửa, chỉ cần anh đóng cửa thì cô sẽ có cơ hội để đi về.

“A, buổi tối tôi cũng mở cửa buôn bán.” Chu Trạch do không hiểu ý của Vãn Thu, nên anh trả lời thật tình.

Bác sĩ Lâm mỉm cười, nhẹ nhàng vén tóc sang một bên, tiếp tục ngồi xem quyển sách trên tay.

“Két…”

Cửa tiệm sách mở ra, đi vào là hai nam một nữ.

Ba người cũng không lớn tuổi lắm, cũng tầm hai mươi tuổi, hai người nam đã say trên mặt còn ửng đỏ, rõ ràng đã uống rượu trước đó.

“Ông chủ, có nước không?” Cô gái hỏi.

Chu Trạch chỉ chỉ bên tường máy đun nước bên kia.

Cô gái đi lại lấy ly rót cho bạn của mình nước ấm, sau đó đến trước quầy hỏi:

“Bao nhiêu tiền?”

Nói xong, cô lấy điện thoại ra, hình như đang chuẩn bị quét mã.

“ba mươi.” Chu Trạch đáp.

“Ông chủ, năm mới cũng không nên chặt chém với khách như vậy, uống có ba chén nước trắng anh thu ba mươi.” Cô gái cười mắng, nhưng vẫn quét mã thanh toán, lập tức xoay sang hai người bạn nói: “Hãy ở lại đây, đọc sách một chút.”

Họ xem cửa hàng sách này chính là nơi dừng chân tạm thời, Chu Trạch thu 30 đã quá rẻ đây là mức thu tối thiểu của một quán trà, giá cả cũng rất hợp lí.

“Đọc sách? Định đọc sách gì?”

Một người đàn ông say rượu cất cao giọng,

“Tôi muốn đọc truyện ma, truyện kinh khủng, trong tiệm này có sao?”

Người đàn ông vừa nói vừa cười ha hả.

Chu Trạch thở dài, đến kệ lấy hai bộ truyện kinh dị, bước tới người đàn ông và đưa cho anh ta, và vô tình chạm vào ngón tay của anh ấy.

Ừ, không phải là ma.

Cuộc hẹn đêm nay hơi thất bại,

Nếu như để cho Lâm bác sĩ thấy cảnh tượng như lần trước năm anh em công nhân “bách quỷ lời nói trong đêm”, nó cũng tuyệt vời, nhưng Chu Trạch cũng không muốn điều này xảy ra.

Là người là tốt rồi, dù có say, miễn là người thì vẫn đáng yêu.

Hai người kia, Chu Trạch cũng không thể đi lại đụng, nó cũng hơi bất tiện.

Người đàn ông say rượu ngồi xuống, người đàn ông và người phụ nữ kia cũng ngồi trên chiếc băng ghế nhựa dài, ba người cùng vui đùa bên điện thoại, lật cuốn sách tùy ý.

Hoàn toàn, mức thu tối thiểu ba mươi đô là mức đáng giá nhất.

“Thật là một câu chuyện ma.”

Người đàn ông đem sách, vứt xuống bên cạnh máy đun nước.

Cô gái kia đi đem sách nhặt lên, phát hiện do lúc nảy cô lấy nước nên đã rơi ra vài giọt nước trên sàn, nên giờ quyển sách cũng đã bị ướt rồi.

“ông chủ, bao nhiêu ạ?”

“Giá niêm yết giảm 8%.” Chu Trạch rất vui, ba người trẻ này có vẻ là người có tiền.

Đương nhiên, Chu Trạch hy vọng gã say rượu kia đem sách của mình vứt hết một lần ra ngoài, và muốn cho chúng dơ hết, vì anh cũng muốn được thanh lý chúng.

Người phụ nữ có chút bất lực trong việc thanh toán tiền, rồi đi đến người đàn ông say rượu trước mặt,

“Chúng ta đi thôi, đừng phá nữa.”

“Chuyện ma đâu, người viết truyện chắc chắn chưa bao giờ thấy ma.” Người đàn ông say rượu hét lên.

Chu Trạch nhẹ nhàng “phát” một tiếng, ừ, đáng lẽ phải gặp thấy hồn ma ngay trước mặt.

“Tôi không quay về, tuyệt đối không về, tôi sẽ ngủ ở đây trong đêm nay!” Người đàn ông nói phát điên, “Tôi về nhà sẽ thấy ma, ngủ cũng thấy, tôi muốn ngủ ở đây, trong tiệm sách này,

Ít nhất,

Tôi sẽ không gặp ma!”

“……” Chu Trạch.

Lúc này, Lâm bác sĩ đặt quyển sách trên bàn xuống và nhìn người đàn ông say rượu, hiển nhiên, cô ấy thấy chuyện này cũng rất thú vị.

“Này, Lưu ca, có con ma nào trong tiệm của anh không?” người đàn ông còn lại đi đến người đàn ông say rượu nói chuyện đùa.

Cô gái liếc mắt nhìn, ý bảo đừng phá nữa.

“cút đi ngay! Nhà của ngươi mới có ma đấy!”

Người đàn ông say rượu đứng dậy,

“Mẹ nó, con ma đến bắt tôi vào dịp năm mới, những người khác không quan tâm tôi, anh trai, chị gái, ông bà, dì chú, còn có cả ba mẹ của ta cũng không quan tâm, không cho ta đi, nó chỉ tìm đến tôi!”

“Ma nữ?” Người đàn ông kia hỏi.

“Nếu là ma nữ thì tốt rồi, thì nó là một người mẹ…con chó!”

“Phốc!”

Cả hai điều phá cười cười trong tiềm thức,

Ngay cả chu Trạch và Lâm bác sĩ cũng ho khan và cúi xuống nhưng họ thật sự đã cười.

Nhất là khi người đàn ông say rượu nói sợ không phải là ma nữ… chó gương mặt tràn đầy ủy khuất.

Bảo Bảo nội tâm đau khổ,

Bảo Bảo say và nói hết mọi chuyện!

“Mỗi khi đến tết vào những ngày trước và sau, nó lại đến tìm tôi! Tôi chỉ cần đi ngủ, nó sẽ đến, tốt!”

Mặc dù người đàn ông say rượu, nhưng anh ta vẫn kiểm soát nó, nhưng ngược lại mọi người cảm thấy nó không khủng khiếp lắm, mà rất thú vị.

“Từ bảy năm trước, cho đến bây giờ, mỗi ngày của năm mới, nó sẽ đến đúng giờ, còn hơn là việc cha mẹ ta cho ta tiền mừng tuổi đúng giờ!” Người đàn ông ôm đầu trực tiếp ngồi xổm trên mặt đất và bắt đầu khóc, “Móa ơi, chuyện này không thể kết thúc, không có cách nào giải quyết!”

“Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?Con chó đó, bạn biết không?” người đàn ông say rượu hỏi.

“Đó là con chó mà tôi từng nuôi trong nhà, vì số tiền mà cha ta đặt dưới gầm giường đã bị phá vỡ và kết quả là anh em chúng tôi đã đem nó đi thịt.”

“Nhất định là nó không cam chịu, nên trở về trả thù.” Người đàn ông phân tích.

“tôi không biết tại sao nó chỉ muốn tìm tôi? Lúc trước giết nó, ngoài ta ra, còn có anh ta, cha ta và cả ông của ta mà!

Ăn thịt chó, cũng là cả gia đình cùng ăn, nó trở thành một món ăn cho năm mới!

Con chó nó cắn nát 5 ngàn, nên bị thịt cũng đáng đời!

Nhưng tại sao lại chỉ hận có một mình ta?”

Người đàn ông say gần như sắp khóc: “Ta thấy vậy qua hỏi anh, cha, ông của ta, mọi người điều không bị, nhưng làm sao chỉ có chuyện nhìn chằm chằm vào ta như thế được?”

“Anh say rồi, đi thôi, tôi đưa anh về.” Cô gái dìu anh ta đứng lên, và bảo người còn lại cùng hỗ trợ.

Bước ra khỏi tiệm sách đi,

Vừa nảy còn náo nhiệt nhưng giờ cũng trở nên hiu quạnh.

“Ngươi nói, là vì cái gì?” Lâm bác sĩ nhìn về phía Chu trạch, không quan tâm thật giả, chỉ muốn buông chuyện phiếm, “Vậy con chó vì điều gì mà tìm hắn để chọc? Chẳng lẽ hắn, có chổ khác những người khác?”

“Cô nghe có cảm thấy hứng thú không?” Chu Trạch có chút ý không quan tâm.

“Ừ.” Lâm bác sĩ gật đầu.

Chu Trạch cươi “Kỳ thật, rất đơn giản, nếu muốn biết suy nghĩ của con chó đo, thì đem hắn thay vào con chó kia.”

“Như vậy là sao?” Lâm bác sĩ mỉm cười, “Rất khó để thay vào.”

Đúng vậy, làm thế nào để thay một người vào con chó để tư duy?

“Chó chết trở về, chọc ghẹo người, là vì nó có oán khí.” Chu Trạch giải thích, “Người đàn ông này nên bị như vậy.”

“Vậy tại sao nó không nghịch ngợm người khác, những người còn lại trong gia đình?”

“Có lẽ là vì tiền kia, chó nghịch ngợm, cắn nát một bộ phận, nhưng những tờ còn lại đã bị anh ta đánh cắp bởi anh ta.

Cho nên con chó cảm thấy không công bằng, nó xé nát tiền, bị trừng phạt, bị giết, còn bị ăn thịt, nó cảm thấy không chấp nhận được.

Vậy do cái gì,

Người kia cũng trộm tiền, nhưng không có gì xảy ra?

Cho nên nó không phục, nó trả đũa, nó chọn trả đũa người khác, nên chọn trả thù anh ta.”

Lâm bác sĩ lắc đầu, có chút không chấp nhận: ” Chỉ là câu chuyện của người say rượu, bị ngươi phân tích như vậy, giống như nó là sự thật.”

Chu Trạch đi đến vị trí băng ghế vừa ngồi và tìm thấy một chiếc ví trên mặt đất, anh ta nhặt nó lên, và đi đến cửa của cửa hàng.

Lúc này cô gái kia chạy khắp nơi.

“Xin lỗi, có một…”

Chu Trạch đem túi tiền đưa cho cô.

“Cảm ơn anh!” Cô gái chỉ biết cúi đầu cảm ơn, “nếu như túi tiền này mà bị mất đi, thì đêm nay hắn sẽ bị gia đình mắng cho.”

“Không có gì.” Chu Trạch vẫy vẫy tay.

Đối phương cũng chào lại anh, sau đó chạy đuổi theo bạn mình phái trước.

Trong ánh trăng,

Khi người phụ nữ đang chạy,

Dưới lớp áo,

Dường như có một cái đuôi màu vàng đang nhè nhẹ lắc lư…

【#3】Bà Lão Trong Bức Ảnh Ôm Hôn Tạm Biệt Cậu Vàng: Tui Sợ Mình Chết Nên Bán Nó Cho Nhà Giàu Chăm, Ai Ngờ Nửa Đêm Nó Tìm Về…

Bà lo chu toàn cho tụi nhỏ có nhà có cửa, rồi bà nhắm mắt xuôi tay.

“Con ơi, Nội hổng còn tiền nuôi nữa, thôi con về với cô chủ mới, cô cho con đồ ăn ngon chỗ ở đẹp… Bà nói thế, nó nghe xong, nó buồn lắm! Nó hôn tạm biệt bà rồi chịu chui vô bao nằm cho người ta bắt đi. Bà tủi, bà khóc, vì có con chó mà cũng bán để lấy tiền. Thôi Có Lý thương, đừng trách bà”.

– Thế sau này, nếu còn cơ hội Có Lý trở về, Nội có nhận lại cháu hông? Tôi hỏi.

– Thôi thôi cậu ơi! Nó đã đi rồi thì đừng luyến lưu tui làm gì nữa. Có thương tui thì giấu tụi nó giúp tui nghen. Bà nghèo, ở với bà tội nghiệp!!!

Bà lão một Có Lý, hai Có Lý, ba tiếng cũng gọi Có Lý,… Nói xong, rồi ôm mặt khóc rưng rưng.

Ở đây, Có Lý là hai con chó bà nuôi từ tấm bé. Lý lớn thì bà nhặt từ bãi rác, Lý nhỏ mới sinh, hôm thiếu túng quá bà buộc lòng phải bán.

Người ta trả bà 200 ngàn, bà đổi ra 5 vỉ thuốc uống. Nhưng bà đành bán Có Lý không phải vì thiếu tiền, thiếu thuốc… Mà vì bà sợ, ngày nào đó, bà không tỉnh lại, Có Lý bỏ cho ai? Bà lo chu toàn cho tụi nhỏ có nhà có cửa, rồi bà nhắm mắt xuôi tay.

Ngày 14/10, trên mạng xã hội lan truyền bức ảnh chụp lại khoảnh khắc một bà cụ ngồi khom lưng bán chó ở lề đường QL.50 (Q.8, TP.HCM). Lúc giao chú chó cho người chủ mới, bà bật khóc nức nở, ôm vội vào lòng hôn thắm thiết tạm biệt. Câu chuyện cảm động ấy đã khiến vô vàn người xót thương. Người chụp bức ảnh, bạn Phuong Phuong chia sẻ:

“Bà cháu hun từ biệt nhau.

Thương bà, thương mẹ con bé cún”.

Theo đó, bà cụ tên là Ba Bê, năm nay 75 tuổi. Hơn 10 năm nay, bà Bê sống một mình trong căn nhà ọp ẹp 5 mét vuông ở Bến Bình Đông (Q.8, TP.HCM).

Nửa tháng trước, bà Bê trở bệnh nặng, tưởng chừng không qua khỏi. Cái bụng nhịn đói bắt đầu phát tướng la đau, nhiều đêm trở mình bà nghe xương kêu răng rắc như que củi khô. Bà chỉ còn nằm một chỗ, không đi nhặt cơm thừa, thịt bỏ về cho tụi nhỏ được nữa.

Rồi tụi nó nhịn đói. Một hôm, hai Có Lý con làm liều đi gặm xương vụn về nhà, ngấu nghiến. Một con nuốt cố bị mắc cổ, chết tức tưởi. Bà Bê khóc mấy ngày mấy đêm.

“May còn một con á cậu. Tui thương lắm, muốn đi chôn mà đâu có ra khỏi giường được. Tui gói nó vô gói giấy, đặt trước cửa nhà để chờ xe rác ngang qua, dặn: Cậu có thương đừng vứt mà chôn nó hộ tui. Tui có lỗi quá, vì tui mà nó chết đói”.

Hồi bà còn khỏe, người ta qua nhà dặm hỏi mua mấy con Có Lý, bà một mực không bán, “nghèo thì nghèo, tụi nó là con cháu tui…”. Vậy mà, từ lúc đổ bệnh, tụi nhỏ bỏ đói, bà nghĩ ngợi nhiều lắm! Đêm, bà ôm 2 con chó còn lại vào lòng, thủ thỉ: ngày mai Nội bán con cho nhà giàu nghen? Có Lý nghe, vùi đầu vào lòng bà, ngủ ngon lành.

Hôm sau, bà bỏ Có Lý nhỏ vào cái bao bố, xách bộ đi xa để rao bán. “Tui đi cả buổi chiều mà hổng ai mua cậu. Mệt quá, tui mới ngồi xuống đường lớn, sợ người ta hổng thấy còn ghi thêm chữ “Bán” to tướng nữa. Tui tính rồi, chỉ bán Cái Lý cho nhà nào giàu, để nó ăn sung mặc sướng thôi.”

Có cô văn phòng đi ngang qua, thấy thương bà cụ quá mà mua giúp. Bà không để giá, “bao nhiêu cũng bán được, miễn cô đem về nuôi”. Cô gửi lại 200 ngàn, bà đổi ra 5 vỉ thuốc uống mỗi ngày.

Thế mà, lúc giao Có Lý cho người ta, Có Lý buồn! Nó chồm dậy, hôn vội vã lần cuối cùng khuôn mặt nhăn nheo của Nội, rồi kêu lên ư ử, vừa trách vừa thương. Nội nhìn mà không cầm được nước mắt, vừa khóc, vừa ôm chặt con chó mà cầu xin: nếu thương Nội thì quên Nội đi, đến nhà người ta nhớ ngoan.

Nghe xong, Có Lý hiểu chuyện, tự chịu chui vô bọc nằm cho người ta bắt đi. “Tui còn thấy mắt nó ươn ướt nữa! Nhưng biết làm sao được, nó theo tui thì nó chỉ có khổ, có đói… Đêm đầu tiên, không có nó, tui khóc” – bà chép miệng, mếu máo.

Giờ chỉ còn lại Nội với Có Lý lớn bên nhau. Từ ngày mất con, nó giận bà, chẳng buồn chạy nhảy, quẫy đuôi mừng nữa. Bà biết là mình có lỗi, vì lỡ lừa bán con gái nó. Bà thủ thỉ với nó hằng đêm: “Con đừng có giận Nội! Nội chỉ muốn con gái con sống sung sướng hơn thôi. Còn con thì Nội cũng đã tính rồi, cho nhà cô chú này quen, tốt lắm… con đi chuyến này đừng về mà tìm Nội chi khổ”.

– Thôi kệ, người ta cũng là người quen mình, có tiền mua đồ ăn cho Lý, Nội chịu… Bà nhủ thầm.

Thế là đã lo xong cho 2 đứa cháu, giờ còn mình bà. Bà toan chuyến này trở đau lần nữa, không có tiền cầm cự thì bà đi luôn. Vậy mà, có hôm nằm trở mình, bà nhớ Có Lý, bà khóc.

“Tui hứa là có nhớ cũng hổng bao giờ tìm tới nhà người ta thăm đâu. Nhà họ ở xa lắm, lúc đi tui còn bịt mắt thiệt kỹ cho nó khỏi nhớ đường về. Vậy mà, tự nhiên nửa đêm, nó xổng xích, chạy về tìm tui thiệt cậu. Nó sợ tới mức run rẩy, chỉ nép bên cạnh người tôi. Thôi tội nghiệp quá, tui đành xin cho nó ở lại…”

Đêm đó, 2h sáng, con hẻm vắng chỉ còn bà cụ nằm ôm con chó vào lòng, khóc. Nước mắt kèm nhèm lăn qua những kẽ hở, chạy dọc theo vết chân chim kéo dài. “Chê nhà giàu rồi, thì ở với Nội có cháo ăn cháo, có rau ăn rau,… Lý đừng bỏ bà nghen”.

Cứ thế, những hôm bà trở mình đau đớn, bà gọi Có Lý tiếng một, nó đã chạy đến nằm cạnh, liếm ngón tay, hôn từng cái một. Động viên và an ủi.

10 năm trước, ông Bê lên cơn bệnh nặng, rồi qua đời. Ông bỏ lại mình bà sống côi cút giữa Sài Gòn.

Hai vợ chồng bà ngày trước cũng có với nhau mụn con gái, hiếu thảo và thương mẹ lắm. Rồi sau cô con gái lấy chồng, năm lần bảy lượt đón má về nhà chăm sóc. Nhưng rồi phía chồng khó khăn, thiếu ăn thiếu mặc,… bà Bê nghĩ mình phiền con quá, thôi lại cắp cái nón quay về Sài Gòn, nhặt rác sống qua ngày.

Cuộc đời chẳng có gì vui, chỉ còn những vất vả, lo toan và nỗi niềm chờ chết!

Cách đây 5 năm, cũng bữa đi nhặt thức ăn thừa, bà gặp con chó nhỏ bị vứt trong xó rác, nằm thoi thóp chờ chết. “Tự nhiên thấy nó giống mình nên tui thương. Nó nhỏ xíu bằng nắm tay chớ nhiêu, mà ghẻ lỡ, ói cả mật xanh,… Tui nghĩ thôi kệ, còn thở thì đem về. Tui ráng lấy lấy thuốc cảm cho nó uống, lấy dầu xoa tay chân cho nó ấm, rồi lấy mềm cho nó nằm cạnh tui.”

Vậy mà, con chó nhỏ như hiểu phận mồ côi, nó cố gắng sống. Mấy ngày sau, bà dành dụm tiền mua cháo trắng về đút, nó không ăn. Bà bèn nhổ nước miếng cho nó uống cầm hơi. Ai dè, nó liếm hết sạch nước lỏng bõng của bà, rồi tự nhiên khoẻ mạnh trở lại.

“Tui nghĩ đúng là cái lý của ông Trời, ai tới số bắt sống là sống, bắt chết là chết,… nó sống được nên tui đặt tên cho nó là Có Lý luôn. Chớ ai đời đặt chó tên Có Lý bao giờ đâu cậu…” – bà cười.

Cứ thế, Có Lý mang ơn bà, chịu sống chuỗi ngày cùng cực nhất với bà. Bà thương, gọi nó là cháu gái, xưng mình là Nội mà đỡ đần, chăm sóc.

Ban ngày, bà đi nhặt rác, tìm được món gì ngon, miếng da heo, thịt nạt, hủ tiếu,… bị người ta bỏ, bà lại nhặt về nhai nhỏ đút Lý một ít, bà nhai một ít cầm chừng.

“Cái gì tui ăn là Có Lý cũng ăn hết, nó chưa bao giờ chê gì cả. Cô bán hủ tiếu thấy khách ăn còn dư thì gọi tui lại lấy. Tui đâu có ngại đâu cậu, vì ngày xưa tui đói, tui quen rồi.”

Từ ngày nuôi Cái Lý, bà Ba lại sống những ngày vui vẻ nhất cuộc đời. Đi đi về về thì đã có con chó đừng chờ cửa, mệt nhọc thì nó quấn ngay chân, vẫy đuôi mừng, đêm lại chui vào lòng bà nằm ngủ… Thế mà, có người qua nhà thấy bà già thương con chó ghẻ, nói: Nghèo không lo nghèo, lo nuôi chó. Bà chẳng thèm để bụng: “Kệ, chỉ cần Có Lý chịu sống với Nội là được!”

Năm trước, Có Lý chịu một anh chó trong xóm, bà Bê vừa mừng vừa lo. Mừng khi bà sắp có thêm cháu chắt cho vui nhà vui cửa, nhưng cũng lo không có tiền bạc để bồi bổ, đỡ cho nó đẻ khoẻ như con cái nhà người ta. Vậy mà, một sáng tỉnh dậy, bà đã thấy 2 con Có Ly con ngọ ngoạy dưới sàn đòi mẹ.

“Cứ nghĩ như vậy là đủ rồi! Có chết cũng nằm cạnh Có Lý mà đi một mạch chẳng nghĩ ngợi gì nữa. Nhưng từ khi con Có Lý chết vì đói, tui mới biết rằng ở với tui, tui nghèo cũng là cái tội á cậu. Thôi thì tui bán cho người ta, để tụi nhỏ được sống sung sống sướng hơn tui…”

– Thế sau này, nếu còn cơ hội Có Lý trở về, Nội có nhận lại cháu hông? Tôi hỏi.

– Thôi thôi cậu ơi! Nó đã đi rồi thì đừng luyến lưu tui làm gì nữa.Có thương tui thì giấu tụi nó giúp tui nghen.. Bà nghèo, ở với bà tội nghiệp!!! Bà nói. Cậu có quen cô nhận nuôi Có Lý thì dặn họ đừng cho nó ăn xương, nhìn to xác vậy chứ cái bụng bé xíu. Hai ba ngày là tắm cho Lý một lần, giống chó xù nên dễ rụng lông lắm. Bữa trưa cho ăn nhiều hơn xíu, cơm trắng Có Lý cũng chưa từng chê đâu… Nói xong, bà mếu, rồi ôm mặt khóc rưng rưng.

Thôi thì cái lý là cái lý ở đời, bắt ai sống thì sống, chết thì chết. Còn Có Lý là Có Lý của bà, dù bà đã đứt ruột bán cho nhà giàu, nhưng cho cùng cũng chỉ vì một chữ thương.

Có Lý đã đi rồi thì phải sống tốt, sống vui, đừng nhớ Nội mà buồn mà tủi.

Có Lý, con nghen!

Theo Helino

Gửi bài viết